Trưởng thành là khi con người ta va vấp và bắt đầu nhận ra rằng cuộc sống không có cái gọi là đúng sai rõ ràng. Nó luôn là một rằng giới mơ hồ, mỏng manh và khi ta vô tình bước qua câu chuyện sẽ rẽ sang một hướng khác.
Khi trưởng thành tôi nhận thấy rằng xã hội này có đầy rẫy những người toàn năng, họ có thể nhìn thấu tương lai, nhìn thấu suy nghĩ, có thể biết được người khác đang nghĩ gì, làm gì, cuộc sống hiện tại và sau này sẽ ra sao. Thật là kì diệu thay, họ lại không sử dụng quyền năng đặc biệt đó cho bản thân mình, đó là một lợi thế mà khó ai có được. Nhưng chắc có lẽ quyền năng đặc biệt ấy có một lời nguyền, lời nguyền rằng khi con người sử dụng cho mục đích ích kỷ của bản thân sẽ mất tác dụng. Hoặc có lẽ họ sợ điều gì đó khỉ phải sử dụng khả năng này, có lẽ tôi cũng vậy. Tôi sợ tôi biết trước được ngày mai tôi sẽ vấp ngã, sẽ thất bại, việc tôi dự định sẽ không thành hiện thực, rồi ngày hôm nay tôi không cố gắng, không cho bản thân mình cơ hội, tôi sợ tôi sẽ không thể trở thành một người yêu tốt, nên tôi không thổ lộ lời yêu, vì quá sợ cho tương lai bất định mà tôi biết, và tôi sẽ chẳng làm gì cả. Nhưng đó là có lẽ, hoặc có lẽ đúng với tôi vài năm về trước khi mà tôi còn quá non nớt với cuộc đời này. Tôi không muốn mình biết trước tương lai, cuộc đời sẽ ra sao, con người mình sẽ như thế nào, nếu tôi không thế này thế kia. Thay vào đó tôi cháy hết mình cho tuổi trẻ, cho hoài bão, cho người thân. Tôi không sợ rằng hôm nay tôi ở trên đỉnh cao rồi ngày mai tôi rớt xuống đáy vực, vì tôi hiểu rằng, cuộc đời này không hề dễ dàng, sẽ có lúc lên lúc xuống.Cái chúng ta cần không phải là sự sợ hãy, vì nó sẽ làm cuộc đời bạn thêm tồi tệ hơn. Cái chúng ta cần là sự bản lĩnh, sự tự tin, tin rằng những thử thách kia sẽ rèn giũa con người ta thêm rắn chắc, thêm sức mạnh.
Phán xét có lẽ là một đặc quyền mà nhiều người hiển nhiên cho rằng mình có toàn năng sử dụng bất kỳ lúc nào, bất cứ nơi đâu và bất kể với ai. Họ sử dụng nó mà không hề một tí do dự, như thể nó là một đặc quyền. Tôi đã gặp nhiều người rất thích phán xét người khác, mà thường là những lời nhận xét tiêu cực, để thể hiện cái tôi của mình và hạ bệ người khác. Chúng ta không thể nào thay đổi được điều đó, cái chúng ta có thể thay đổi được là làm cho bản thân mình tốt hơn, để những lời chê bai đó trở thành những lời nói lố bịch.
Chúc bạn vững tâm trên hành trình của cuộc đời.
No related posts.
